Vào một ngày cuối tuần tháng 9, nắng vẫn còn oi ả, biển Đồ Sơn tấp nập với lượng du khách dồn về. Chúng tôi tách khỏ cái sóng, cái gió của biển khơi để đi tìm chỗ để nghỉ ngơi. Đang loay hoay không biết tìm đâu sự tĩnh lặng, thì ông bạn, là giám đốc một tập đoàn bất động sản lớn ở Hà Nội gọi sang bia bọt. Khi hơi men ngà ngà, anh em hăng lên, liền ngó trước nhìn sau như muốn tìm những bóng hồng cho vui mắt. Ông bạn tôi cười khẩy, đưa tay ra hiệu cho mấy nhân viên: - Gọi… cho anh! - Mấy ả? - Hai, mà gái nhà Tuấn… nhé. Cho “hàng” nó đẹp.
Ảnh minh họa – Internet - Nào cô bé, chiều anh chứ? - Dạ… nhưng em… ! - Sao, đã đến rồi thì vào “giúp anh” nào. Tôi ra lời ong bướm thì cô bé khóc nức nở. Tôi chợt nghĩ, em gái giờ chiều “làm hàng” chăng?. Nhưng không, tôi bắt đầu quan sát em từ chân cho đến đầu. Từ đôi mắt sợ hãi và ngơ ngác nhìn khắp cái phòng tôi tối như ma ám. Nhìn cái gì cũng mang biểu hiện cho chuyện ấy, nhất là chăn chiếu, đôi gối… cô bé rưng rức. Tôi thấy bộ quần áo cô mặc rất thô sơ. Gan bàn chân còn dính đất nham nhở. Tôi đoán ra thân phận cô gái, có cái gì đó cay nơi sống mũi. Tôi lao qua phòng ông bạn. Tôi giả vờ bực tức: - Này cô bạn em sao “khó chịu” thế. Đến đi tắm cũng mặc nguyên quần áo vào, lại còn khóc nữa? - Thôi chết rồi. Chủ bọn em dặn nó rất rõ ràng vậy mà còn ra mặt cho mình là con nhà lành, kiêu cơ đấy. Thôi, anh chịu khó bảo nó thực hiện “nhiệm vụ” đi. Thông cảm cho nó, vừa ở quê lên hôm qua, hôm nay là ngày tiếp khách đầu tiên đấy mà. Tôi trở lại phòng, em vẫn khóc rưng rức. Tôi gợi chuyện và em “khai” rằng là Hoa, từ Hải Dương mới xuống đây hôm qua. Cô kể rằng, nhà cô vốn bán hàng cơm, hàng ngày, ngoài đi học, cô còn phụ giúp mẹ bán cơm. Thế rồi cô phải lòng yêu một gã thợ điện. Cô yêu và trao cho hắn cái quý nhất của đời con gái. Qua bao lần quan hệ thành quen, họ thấy không thể thiếu nhau. Nhưng khi anh ta đã chán cô bé và đánh bài chuồn, cũng là lúc Hoa trượt đại học. Một năm trời ở nhà giúp mẹ phụ hàng cơm. Lại thường xuyên đụng chạm đến người đàn ông đã ăn ở như vợ chồng, bây giờ hắn lại âu yếm nhiều cô gái khác. Nhìn cảnh đó, Hoa càng chán đời và bỏ nhà. Gia đình coi thường cô một cách tàn nhẫn. Đầu hè vừa rồi, cô bạn cùng quê đang “làm gái” dưới này rủ rê, đang lúc chán đời, Hoa đưa chân vào con đường này. Tôi hỏi: - Hay em về đi, được không? - Em bị gia đình, bạn bè ruồng bỏ rồi. Làm sao mà về. - Anh tin cha mẹ và người thân của em sẽ tha thứ và đón em về. - Nhưng em…









Comments
Leave a comment Trackback